Showing posts with label Quán Ngon. Show all posts
Showing posts with label Quán Ngon. Show all posts

30.4.12

Baker D.Chirico


Có những hoài niệm. Hoài niệm về những sớm mai lăng xăng chạy đi mua raisin bread. Khi đó, chỉ thấy thơm lừng mùi bánh mì mới nướng, mùi cà phê mới rang xộc vào mũi. Và đập vào mắt là dòng người nối đuôi rồng rắn xếp hàng chờ mua bánh và cà phê sáng. 

Xếp đầy trong tủ kính nào là những pies, tarts, meringues, cookies, muesli bars, turkish delights,... Tất cả đều bé xinh đến nỗi mua rồi cũng không dám ăn, chỉ ngắm rồi nâng niu tựa đoá hoa mận chớm nở mùa xuân còn đẫm sương đêm lung linh, nhỏ bé và mỏng manh đến nỗi dường như chỉ chạm vào cũng vỡ tan. 

Khoảnh khắc thanh bình trong ngày mới. 

Nên đôi khi nông nỗi, mình muốn đặt tên tiệm là Baker D.Chirico nhưng rồi lại thôi. Vì chắc chắn 1 điều là mình không đủ sức trả tiền phạt vì xâm phạm bản quyền :(


24.4.12

The Moat - mưa thu


Lúp xúp những chiếc ô
Ôi người trên phố
Gió từng cơn lạnh ngắc
Rắc rắc những hạt mưa thu
Buốt!


Hôm nay mưa thu lất phất bay cả ngày khiến thời tiết lạnh hẳn đi. Những cây phong vốn đang đổi màu và rũ lá trông càng xơ xác hơn trong cơn mưa mùa thu lạnh lẽo. Trạm tàu điện đông kịt người co mình trong chiếc áo ấm dày cộm, xoa 2 tay vào nhau tìm hơi ấm trong cái giá rét của cơn mưa sớm.

8 độ C

Trên phố lúp xúp những chiếc ô, nhiều nhất là màu đen, ngoài ra những đốm đỏ, xanh và cầu vồng lác đác tô điểm thêm cho dòng người xám xịt đang di chuyển. Ai cũng cố gắng bước thật nhanh cho đến nơi làm hoặc trường học. Nhịp độ hối hả gấp mấy lần thường ngày. Ở ngã tư đường, những người chờ đèn run lập cập lẩy bẩy, hơi thở của họ tỏa ra làn hơi nước (mà tôi cứ hay gọi là khói) trắng xóa cả khuôn mặt. Những cập tình nhân thì ôm dính lấy nhau, truyền hơi ấm cho nhau trong cơn gió buốt.

The Moat

Dự định đi The Moat đã lâu rồi, từ trước khi về Việt Nam cơ. Lúc ấy trong lớp có mời một vị khách đến thuyết trình, ông này là một người tổ chức event và làm decor cho nhà hàng rất có tiếng. Và một trong những tác phẩm của ông là quán cafe & bar The Moat: Basement, 176 Little Lonsdale St, Melbourne
(beneath the State Library of Victoria)



Quán này nằm dưới tầng hầm của thư viện bang Victoria, nằm ngay ở khu vực sầm uất nhất Melbourne, tôi đã đi ngang bao nhiêu lần rồi mà chưa bao giờ để ý tới. Có lẽ vì trên mặt đất chỉn có 1 cái hàng rào và tấm bảng đen ghi phấn trắng tên quán, dẫn vào triền dốc thoai thoải và những bậc tam cấp, vào bên dưới tầng hầm mới là cơ ngơi của quán, nên hầu như tránh khỏi những cặp mắt hối hả tìm kiếm một bữa ăn nhanh. 

Thông thường khoảnh sân trống thò ra trên mặt đất của quán có đặt vài chiếc bàn gỗ và ghế mây, dưới đất trải thảm cỏ nhân tạo, nhưng vì cơn mưa sáng nay nên tất cả đều phủ một lớp nước long lanh trong cái nắng hiếm hoi khi mây đen thưa thớt. Bước vào bên trong quán, không khí ấm hẳn lên do hệ thống ống sưởi. Màu sắc của quán chủ đạo là màu đỏ, gỗ và nâu nên không khí ấm áp hẳn lên, bỏ lại vẻ xù xì thô ráp trên mặt đá xám lạnh của thư viện bang bên ngoài. Chiếm phần lớp là quầy bar và bếp, còn lại là những chiếc bàn 2 người hoặc những dãy ghế sofa kê sát vào tường màu đỏ thẫm. Trên trần quầy bar là hình vẽ một tách cà phê nghi ngút khói trên nên trắng. Ánh sáng trong quán là ánh sáng vàng, tuy vậy rất sáng, có pha chút trắng, không phải là màu vàng lu lu của bóng dây tóc mà lại ấm áp như ánh nắng đang lấp ló sau lớp mây đen bên ngoài.


Vì quán đã có booking đầy nên tôi bị xô dạt về một chiếc bàn nhỏ trên hành lang, đối diện quầy bar. 2 cô tiếp viên cũng lăng xăng chạy đầu này đầu nọ, chỉ kịp cho mình order một ly Latte. Cà phê nóng hổi nghi ngút khói đựng trong ly thủy tinh thật là một sự cám dỗ tột bật trong một ngày mưa thu. Vừa nhâm nhi ly cà phê vừa đọc Bánh mì thơm và cà phê đắng của Ngô Thị Giáng Uyên một lát thì thấy đói nên dù đang trong thời kỳ thắt lưng buộc bụng để mua sách (!) cũng phải gọi món cừu hầm. 


Ẩm thực Úc không có đặc trưng lớn, đặc trưng lớn nhất là một chế độ ăn nhiều thịt và ít rau. Từ giữa thế kỷ trước, khi các dân tộc khắp nên trên thế giới đến Úc sinh sông do di cư lẫn tị nạn, ẩm thực Úc đã pha trộn những sắc thái khác nhau trên thế giới. Sắc thái ẩm thực ảnh hưởng lớn nhất tới Úc châu là từ Âu châu. Sau một thời gian lớn, những màu sắc ẩm thực khác bắt đầu hòa vào dòng chảy ẩm thực Úc châu với những thời điểm vượt trội, ví dụ như ẩm thực của người Hoa với món mì, ẩm thực Ấn với cà ri, Ý với pasta, Hy Lạp với soulavki, yoghurt, Nhật Bản với sushi, Việt Nam với chả giò và các món cuốn,... Ngọn gió ẩm thực mới nhất đang phủ trùm những quán ăn của Úc và nhất là Melbourne mang hương vị Trung Đông với các món cừu và gia vị hăng hắc. 

Món cừu hầm này mang hơi hướm Trung Đông pha nét châu Âu, được ăn kèm với món salad quinoa, yoghurt Hy Lạp đậm mùi mật ong, toit nướng và món bánh mì dẹt (thật ra có vẻ giống loại dùng làm mấy món wrap). Cái vị nóng hổi của cừu hầm, dai dai của bánh mì, giòn mát của salad và lạnh ngọt của yoghurt, cắn vào một miếng thật là muốn bay lên mây xanh. Vài miếng cừu kẹp bánh, lại nhâm nhí nguộm cà phê đắng nóng hổi, thật là mỹ vị cho một ngày mưa gió lạnh teo.


Giá của bữa ăn là $33.2. Thế nào cũng có nhiều người bảo "Sao mắc thế?" Nhưng một bữa ngon miệng đáng đồng tiền bát gạo, hơn nữa đây là giá bình thường của một quán cà phê ở Melbourne này rồi. Nếu rẻ hơn, chỉ có những tiệm Take away và các quán bình dân mà thôi. Mà chất lượng của những quán này thì phải gọi là trời ơi đất hỡi, tìm ra một quán ngon như mò kim đáy bể. Nhiều bạn sang đây du học và làm việc, nhìn thấy giá tiền của những bữa ăn kiểu này đều lắ đầu lè lưỡi và phán: "Thôi về ăn phở VN cho lành, rẻ mà ngon hơn." Tôi không hiểu cái ý niệm về rẻ mà ngon của các bạn thế nào nhưng với tôi: tiền nào thì của đó. Hơn nữa đang sống trên xứ người, chả lẽ cứ mãi chui rúc "đoàn kết" trong cộng đồng mãi? Đến nỗi khi về VN, nhiều bạn cũng không biết được miếng steak thế nào là ngon, thế nào là dở, mà đấy còn là nhiều người đã học qua khóa nấu ăn chuyên nghiệp đấy nhé. 

Tôi lại lang thang đến hiệu sách Dymock ưa thích nằm trên đường Collin. Hiệu Sách này tuy có hơi mắc hơn 1 vài hiệu sách nhỏ nhưng về độ đầy đủ thì có lẽ không thua nơi nào. Vì hôm qua mới mua hết $160 tiền sách nên tự dặn lòng không mua nữa, đợi tuần sau. Nhưng mà khó khăn làm sao giữa bao nhiều sách về nấu ăn và ẩm thực hay thế này, thế là lại mua cho một quyển rất hay và tiện: "Bread". Còn hay và tiện thế nào thì chờ hôm nào viết một bản đánh giá sách đã nhé. Bây giờ thì sau bữa cơm ngoài quán ngon lành là một bữa tối với nồi canh khoai mỡ đang sôi trên bếp. Thế thì được gọi là cân bằng tây và ta đấy :D


24.5.11

Nửa ngày mưa và Affogato cafe

Sáng hôm nay ra cửa trời trong gió mát, lại có mặt trời thật đẹp. Không khí cuối thu đầu đông mát lạnh phà vào mặt thật sảng khoái. Đường đi đến ga tàu có nhiều lá vàng rơi, đúng thật là cảnh sắc mùa thu đẹp lạ lùng. Chỉ có điều chiều nay trời mưa lớn, mây mù che phủ hết, dù là khá ướt át nhưng cơn mưa mùa thu lành lạnh cũng có cái thú của nó, nhất là khi có thể ngồi cạnh lò sưởi đỏ lửa trong phòng ngủ, cảm giác mùa thu thật tuyệt vời.

Sáng nay có hẹn với đám bạn và cả giáo viên (cũng được coi là bạn bè) đi cafe và ăn trưa ở CBD. Hẹn từ 10 giờ sáng ở big Clock vậy mà đến gần 11 giờ mới có thể xuất phát. Line Pakenham (line tàu của mình) gặp tai nạn, thế là tàu chạy trễ đến 2-30 phút, chờ dài cả cổ. Quyết định chỗ hôm nay là Laura, vì là người ăn chay nên chọn quán cafe có món chay qua trang http://www.urbanspoon.com 

Quán hôm nay có tên Affogato, địa chỉ: 29 Hardware Lane (rất muốn dịch như cô Lý Lan dịch trong Harry Potter: Hẻm Kim Khí) Melbourne CBD, VIC 3000. 

Hoàn cảnh Hẻm Kim Khí (he he):

 
Quán Cafe Affogato:


Mọi người thấy cái giống cái ống khói trên hình không. Là lò sưởi (heater). Điều mình thấy thú vị nhất khi ngồi uống cafe mùa thu hay mùa đông ở đây là được ngồi dưới lò sưởi lửa xanh bập bùng, vừa có cảm giác lành lạnh của gió thổi, vừa có cảm giác ấm áp từ ngọn lửa.

Anh bồi đây (nhanh nhảu và thân thiện lắm):


Người ngồi bên tay phải là Pauline, cô bạn học người Mã Lai. Pauline không uống được cà phê nên lần nào đi cà phê cũng sẽ uống hot choc. Nói đi nói lại, trời lạnh căm, 1 ly hot choc cũng thật là sảng khoái biết bao.

Cả đám đều đợi dài cả cổ ở big Clock nên ai cũng thèm 1 ly cà phê để lấy lại tỉnh táo ngày mới (hay có thể là trưa mới) nên lập tức order cà phê. Mình vẫn là 1 ly Latte, Refahat và Dominique lại là skinny Latte (như thường lệ), Laura là ly decaf Latte, Pauline và Jumin (cậu bạn người Indo) thì uống chung loại hot choc. Cà phê ở đây khá ngon, vị vừa phải, chỉ có điều không có coffee art.


Sau đó là đến món ăn, giá món ăn ở quán cà phê nhỏ này cũng khá ổn, giá trung  bình chỉ chừng $15, không quá mắc so với địa điểm ở CBD. Ở Melb CBD có khá nhiều các quán cà phê nhỏ trong các hẻm thế này. Hẻm Kim Khí (Hardware Ln) là 1 trong những hẻm đó. Ngoài ra các con hẻm cạnh thư viện thành phố cũng có các con hẻm nhỏ thông với nhau, dù là đêm hay ngày đều cực kỳ đông đúc. Những con hẻm ở đây còn là nơi của những nghệ sĩ, có thể ở đây các nhạc công, họa sĩ,... loanh quanh những quán cà phê "hẻm" này. Các bức tường trên hẻm còn là 1 khung trời vô hạn cho những nghệ sĩ Graffiti. 

Mình và Dom đều gọi phần ăn Affogato eggs, gồm có bánh mì Ciabatta, bơ, poached eggs (vẫn không biết dịch là gì, trứng trụng nghe không hay!), rau chân vịt, nấm đút lò với tỏi và sốt Hollandaise (1 kiểu sốt cơ bản chế biến từ lòng đỏ trứng, nước chanh hoặc giấm, và bơ - đây là 1 anh em của sốt Mayonnaise)
 

Món này khá ngon, chỉ có điều trình bày không đẹp mắt lắm, hơn nữa nồi nước để poach trứng dùng quá nhiều dấm nên mùi dấm hơi nồng hơn bình thường. Và 1 điểm trừ nữa chính là làm khá chậm (tận 2-30 phút) cho 1 món đơn giản thế này thì thật sự dưới cách nhìn của cả đầu bếp lẫn thực khách thì quả là có phần thất vọng.

Cả đám nói chuyện rôm rả đủ thứ từ trên trời dưới đất, cảm thấy thật vui khi bắt đầu 1 ngày mới như thế này. Ngày ấm nhé mọi người :) (à, phải nói là ngày mát chứ, ở các nơi khác là mùa hè mà he he)

23.5.11

Ngày m­ưa và The Coffee Club

Hôm nay đã cuối thu đầu đông, mưa rơi lất phất trên đường lạnh giá. Tuy vậy nhưng cũng chỉ chừng 13-14 độ, vẫn còn tung tăng áo thun ngắn tay và áo khoác mỏng, chứ như tuần trước thở ra khói thì có mà chết cóng. 

Dự định hôm nay giờ break time sẽ xuống 1 quán cà phê khá đông khách trên Chapel Street (định dịch là đường Nhà Thờ) là Dukes, nằm kế trường để uống cà phê và chụp vài bức ảnh để đăng blog. Dự định là thế nhưng sau đó Jeremy nổi hứng dẫn cả lớp đi uống coffee (tất nhiên là tự trả), 1 là để thưởng thức coffee, hai là quan sát service để viết báo cáo cuối kỳ. Vì lần trước đã đi Dukes rồi nên lần này để so sánh, đến 1 quán cà phê vắng hơn để xem xét, thế là quyết định đi "The Coffee Club" cũng ở Chapel street, cách trường chừng 5 phút đi bộ. 

Vậy là lục đục kéo nhau đi uống cà phê trong ngày giá lạnh đầu đông. Đây là quán The Coffee Club:


*Chú thích chút: Chapel street ở đây thì như đường Nguyễn Trãi ở Sài Gòn, đông đúc, tấp nập, là 1 trong những thiên đường shopping và ăn uống, có khá nhiều quán cà phê, quán ăn nhỏ, quán take away, bar, pub, nhà hàng trên con đường này, nhưng cũng như Nguyễn Trãi, giá thuê mặt bằng cao ngất ngưỡng nên đương nhiên giá thành của những món hàng ở đây cũng là loại  "thượng vàng".
Địa chỉ chính xác là: Tenancy A, 250-254 Chapel St, PRAHRAN Victoria 3182

Lúc đầu, mình cứ tưởng chỉ là 1 quá cà phê thường, sau tra mới biết nó là 1 retailer khá lớn, riêng ở Úc có đến 230 địa điểm, vài cái ở NZ và Thái (hoảng!)

Sáng nay chưa ăn sáng nên cũng ham hố kêu thêm đồ ăn ngoài ly Latte quen thuộc. Món mình đang ăn là Muesli với Greek yoghurt (ya-ua chua), mật ong và dâu.

  
Muesli xuất sứ từ Thụy Sĩ, nếu dịch sang tiếng Việt thì có thể tạm dịch là ngũ cốc, cơ bản gồm yến mạch (rolled oats), 1 số loại hạt (seeds and nuts) hạt bí, quả hạnh, hồ đào, v.v, thêm vào nữa là các loại trái cây tươi hoặc khô, nhiều chỗ có thêm dừa khô. Món này thường được ăn với sữa hoặc yoghurt như món ăn sáng, snack giữa giờ, light meal. 

Cà phê mình thường uống là Latte with 2 sugars (nghĩa là 2 muỗng đường). Tùy nơi nhưng đa phần thì cà phê uống tại chỗ, khách tự cho đường, còn cà phê đem đi thì sẽ được người pha cà phê (barista hoặc coffee maker) cho vào sẵn. Cà phê Tây thì thường có các loại cơ bản: Latte, Capuchino (gọi tắt là Cap), short black, long black (các thể loại espresso nói chung). Ngoài ra thì tùy đặc điểm như cho sữa không béo, ít sữa, sữa đậu nành mà có các loại nho nhỏ khác. Không giống như cà phê VN dùng phin pha, ai pha cũng được, barista phải học đàng hoàng và có kinh nghiệm mới được ra đứng pha ở các tiệm. Ngoài ra 1 điều thú vị nữa là coffee art, được thực hiện nhiều nhất với Latte, đôi khi cả Capuchino nhưng ít hơn do có rắc bột choc lên mặt nên không thấy gì cả. Sự khác biệt giữ Latte và Cap là lượng sữa và Cap có Chocolate sauce. Mỗi barista có một phong cách pha riêng nhưng cà phê ngon thì đơn giản mùi vị thanh, đậm vừa phải, còn cà phê dở thì nhạt quá hoặc đậm quá, đôi khi rất khó uống. Mình rất thắc mắc là những barista ở các tiệm cà phê Tây ở VN đã làm thế nào mà mình không thể nào phân biệt được họ đang pha Latte hay Cap, mùi vị y như nhau (và không có coffee art!).

Một điều nữa là bên đây (nói chung là bên Tây), cà phê chủ yếu uống nóng chứ không như Sài Gòn uống cà phê với đá. Nhưng cũng không trách, Sài Gòn nóng nực, cà phê ngon lại cực kỳ đậm đà (hơn hẳn long black bên đây) nên không thể uống nóng được (chết mất), cà phê tây có  chocolate, có sữa nhiều, lại lọc qua nhiều lần nên mùi vị không đậm đặc như cà phê VN, bên đây sáng lại rất lạnh, dù đông hay hè nên cà phê nóng là lý tưởng nhất. 

Refahat, 1 người bạn Thổ Nhĩ Kỳ của mình ngồi đối diện mình, cô gọi 1 ly skinny Latte, mình vừa ăn sáng, vừa nhìn cô nhấm nháp ly cà phê mà khói nhè nhẹ bốc lên, làm mình có cái cảm giác gì đó thật ấm áp giữa  mùa đông lạnh giá. Nhưng mãi ăn nên không có chụp lại được tấm hình nào, chỉ có ly Latte của mình thôi:

Cà phê quán này to, giá $3.90, cũng không tệ, cà phê lại ngon. Mình tự nhủ nếu vào ngày nghỉ đông, có lẽ mình sẽ ra đây vừa ngồi viết bài, vừa nhấm nháp cà phê chắc cũng thú lắm. Thường làm ăn nhà hàng thì quan trọng đến turnover (dễ hiểu là số lượt khách trên sức chứa) nhưng The Coffee Club ở Chapel street hình như không đông lắm, lại có vẻ có chút tĩnh lặng nên ngồi lâu chắc không sao.

Bên ngoài mưa rơi lất phất, trong quán hôm nay lò sưởi mở không nhiều nhưng tách cà phê nóng ấm cùng tiếng nói chuyện rôm rả thật sự đã xua đi cái giá lạnh của cơn mưa mùa đông lạnh giá mù sương. Thật là 1 khởi đầu tốt cho tuần này. Mưa rơi phất phất, trời lạnh giá, cà phê nóng, nếu có thêm chút nhạc du dương (đang thèm nghe guitar thùng - Tây Ban cầm dã man) và 1 quyển sách hay nữa thì đúng là thiên đường cho nhưng tâm hồn bay bổng như mình. Chúc mọi người tuần mới nhiều may mắn, vui vẻ.

22.5.11

Tản mạn việc làm - Miss Jackson cafe

Hôm nay thứ 7, đi làm về mỏi cả người, buồn ngủ không thế tả. Hôm nay, quán đông tới tấp không dừng tay được. Chạy tất bật từ sáng sớm đến tận chiều chỉ ăn được mỗi cái muffin. Mọi người nghe làm bếp thì thể nào cũng nghĩ được ăn nhiều, ăn đủ chứ ít ai biết cái nghề này cực trăm bề.  

Làm sáng thì đi sớm đến nỗi nhiều khi thức cùng với ông mặt trời, mà tối mịt mới vác được cái mặt về nhà. Cuối tuần, lễ Tết mọi người rủ nhau đi chơi, mình thui thủi với cái ông táo suốt. Tính từ khi đi làm đến giờ, bạn bè toàn trách sao chả bao giờ thấy đi chơi. Thì cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện vì những ngày cuối tuần chỉ biết cắm đầu với khói lửa, dầu, mắm, tương, muối chứ có ló được cái mặt ra đường đâu. Mà rồi đến cái phần ai cũng cho là làm bếp sướng: được ăn. Ừ thì được ăn đấy nhưng vấn đề là khi nào và thế nào. Đi làm đến giờ chưa lần nào ăn trưa mà được ngồi xuống ăn cho thoải mái, toàn đứng ăn, vừa ăn vừa làm, nhiều khi mới múc được muỗng canh bỏ miệng thì lại chạy đi nấu cho khách, bữa ăn nhiều khi kéo dài cả tiếng đồng hồ, cơm lạnh canh nguội nhưng cũng ráng ăn để có sức. Mà đó là được ăn, chứ những ngày bận bịu (tiếng lóng gọi là "flat out"), khách đông như kiến thì ôi thôi cả ngày có được ly nước vào mồm đã là may, chứ 2 tay làm 10 việc 1 lúc thì chả còn cách chi mà ăn cả.

Tâm sự thế thôi chứ người ta nói "sanh nghề từ nghiệp", theo nghề nào thì chịu, mà cực thế mới ra tiền, mới sống được trên đồng tiền của bản thân, chứ làm gì có nghề nào mà "ở không nằm chờ sung rụng"?

...

Quán cà phê mình làm là cà phê Tây, bé nhỏ khiêm tốn (sức chứa 4-50 người) nấu mình sau 1 góc nhỏ trên Grey street, St. Kilda mà có lần chef Gaby (giáo viên và cũng là bạn) đã nói đến nó như một "kho báu bị chôn giấu" (hidden treasure). Dạo này mình đã bắt đầu chụp vài bức ảnh để PR quán, chỉ toàn đồ Tây thôi, nhiều người thích, nhiều người chắc không, nhưng cũng show cho mọi người xem vậy:

Logo quán:


Web cập nhật thông tin: http://www.facebook.com/missjacksoncafe 

Vài hình ảnh chơi nhé :

Corn bread (bánh bắp)


Crumpet - bánh xốp kiểu Anh

Corn fritter [không biết dịch kiểu gì, không lẽ dịch bánh bắp chiên à? :)) ]


Honey Granola with poached fruits - Ngũ cốc mật ong và trái cây rim (?!) - tiếng việt khó dịch ghê!
 

Potato hash cake - bánh khoai tây, trúng trụng (?!), cá hồi xông khói và măng tây
 Lentil salad - gỏi đậu lăng 


Ricotta pancake - Pancake phomat ricotta, chuối áo caramen và bơ mật ong (dịch vậy đúng không ta?! nguyên gốc là Honeycomb butter)


Pork pie - Bánh Pie thịt heo và gỏi táo


Soup - Súp ớt tây nướng và chickpea (không biết dịch tiếng Việt là gì, mọi người vào tham khỏa vậy: http://en.wikipedia.org/wiki/Chickpea )


Lăn tăn 1 chút, 2 tuần sau sẽ cố gắng update nhưng chắc không phải mỗi ngày, vì đang làm bài tập cuối kỳ. Chúc mọi người ăn "ngon mắt".
.