Showing posts with label Tùy bút. Show all posts
Showing posts with label Tùy bút. Show all posts

30.4.12

Baker D.Chirico


Có những hoài niệm. Hoài niệm về những sớm mai lăng xăng chạy đi mua raisin bread. Khi đó, chỉ thấy thơm lừng mùi bánh mì mới nướng, mùi cà phê mới rang xộc vào mũi. Và đập vào mắt là dòng người nối đuôi rồng rắn xếp hàng chờ mua bánh và cà phê sáng. 

Xếp đầy trong tủ kính nào là những pies, tarts, meringues, cookies, muesli bars, turkish delights,... Tất cả đều bé xinh đến nỗi mua rồi cũng không dám ăn, chỉ ngắm rồi nâng niu tựa đoá hoa mận chớm nở mùa xuân còn đẫm sương đêm lung linh, nhỏ bé và mỏng manh đến nỗi dường như chỉ chạm vào cũng vỡ tan. 

Khoảnh khắc thanh bình trong ngày mới. 

Nên đôi khi nông nỗi, mình muốn đặt tên tiệm là Baker D.Chirico nhưng rồi lại thôi. Vì chắc chắn 1 điều là mình không đủ sức trả tiền phạt vì xâm phạm bản quyền :(


24.4.12

The Moat - mưa thu


Lúp xúp những chiếc ô
Ôi người trên phố
Gió từng cơn lạnh ngắc
Rắc rắc những hạt mưa thu
Buốt!


Hôm nay mưa thu lất phất bay cả ngày khiến thời tiết lạnh hẳn đi. Những cây phong vốn đang đổi màu và rũ lá trông càng xơ xác hơn trong cơn mưa mùa thu lạnh lẽo. Trạm tàu điện đông kịt người co mình trong chiếc áo ấm dày cộm, xoa 2 tay vào nhau tìm hơi ấm trong cái giá rét của cơn mưa sớm.

8 độ C

Trên phố lúp xúp những chiếc ô, nhiều nhất là màu đen, ngoài ra những đốm đỏ, xanh và cầu vồng lác đác tô điểm thêm cho dòng người xám xịt đang di chuyển. Ai cũng cố gắng bước thật nhanh cho đến nơi làm hoặc trường học. Nhịp độ hối hả gấp mấy lần thường ngày. Ở ngã tư đường, những người chờ đèn run lập cập lẩy bẩy, hơi thở của họ tỏa ra làn hơi nước (mà tôi cứ hay gọi là khói) trắng xóa cả khuôn mặt. Những cập tình nhân thì ôm dính lấy nhau, truyền hơi ấm cho nhau trong cơn gió buốt.

The Moat

Dự định đi The Moat đã lâu rồi, từ trước khi về Việt Nam cơ. Lúc ấy trong lớp có mời một vị khách đến thuyết trình, ông này là một người tổ chức event và làm decor cho nhà hàng rất có tiếng. Và một trong những tác phẩm của ông là quán cafe & bar The Moat: Basement, 176 Little Lonsdale St, Melbourne
(beneath the State Library of Victoria)



Quán này nằm dưới tầng hầm của thư viện bang Victoria, nằm ngay ở khu vực sầm uất nhất Melbourne, tôi đã đi ngang bao nhiêu lần rồi mà chưa bao giờ để ý tới. Có lẽ vì trên mặt đất chỉn có 1 cái hàng rào và tấm bảng đen ghi phấn trắng tên quán, dẫn vào triền dốc thoai thoải và những bậc tam cấp, vào bên dưới tầng hầm mới là cơ ngơi của quán, nên hầu như tránh khỏi những cặp mắt hối hả tìm kiếm một bữa ăn nhanh. 

Thông thường khoảnh sân trống thò ra trên mặt đất của quán có đặt vài chiếc bàn gỗ và ghế mây, dưới đất trải thảm cỏ nhân tạo, nhưng vì cơn mưa sáng nay nên tất cả đều phủ một lớp nước long lanh trong cái nắng hiếm hoi khi mây đen thưa thớt. Bước vào bên trong quán, không khí ấm hẳn lên do hệ thống ống sưởi. Màu sắc của quán chủ đạo là màu đỏ, gỗ và nâu nên không khí ấm áp hẳn lên, bỏ lại vẻ xù xì thô ráp trên mặt đá xám lạnh của thư viện bang bên ngoài. Chiếm phần lớp là quầy bar và bếp, còn lại là những chiếc bàn 2 người hoặc những dãy ghế sofa kê sát vào tường màu đỏ thẫm. Trên trần quầy bar là hình vẽ một tách cà phê nghi ngút khói trên nên trắng. Ánh sáng trong quán là ánh sáng vàng, tuy vậy rất sáng, có pha chút trắng, không phải là màu vàng lu lu của bóng dây tóc mà lại ấm áp như ánh nắng đang lấp ló sau lớp mây đen bên ngoài.


Vì quán đã có booking đầy nên tôi bị xô dạt về một chiếc bàn nhỏ trên hành lang, đối diện quầy bar. 2 cô tiếp viên cũng lăng xăng chạy đầu này đầu nọ, chỉ kịp cho mình order một ly Latte. Cà phê nóng hổi nghi ngút khói đựng trong ly thủy tinh thật là một sự cám dỗ tột bật trong một ngày mưa thu. Vừa nhâm nhi ly cà phê vừa đọc Bánh mì thơm và cà phê đắng của Ngô Thị Giáng Uyên một lát thì thấy đói nên dù đang trong thời kỳ thắt lưng buộc bụng để mua sách (!) cũng phải gọi món cừu hầm. 


Ẩm thực Úc không có đặc trưng lớn, đặc trưng lớn nhất là một chế độ ăn nhiều thịt và ít rau. Từ giữa thế kỷ trước, khi các dân tộc khắp nên trên thế giới đến Úc sinh sông do di cư lẫn tị nạn, ẩm thực Úc đã pha trộn những sắc thái khác nhau trên thế giới. Sắc thái ẩm thực ảnh hưởng lớn nhất tới Úc châu là từ Âu châu. Sau một thời gian lớn, những màu sắc ẩm thực khác bắt đầu hòa vào dòng chảy ẩm thực Úc châu với những thời điểm vượt trội, ví dụ như ẩm thực của người Hoa với món mì, ẩm thực Ấn với cà ri, Ý với pasta, Hy Lạp với soulavki, yoghurt, Nhật Bản với sushi, Việt Nam với chả giò và các món cuốn,... Ngọn gió ẩm thực mới nhất đang phủ trùm những quán ăn của Úc và nhất là Melbourne mang hương vị Trung Đông với các món cừu và gia vị hăng hắc. 

Món cừu hầm này mang hơi hướm Trung Đông pha nét châu Âu, được ăn kèm với món salad quinoa, yoghurt Hy Lạp đậm mùi mật ong, toit nướng và món bánh mì dẹt (thật ra có vẻ giống loại dùng làm mấy món wrap). Cái vị nóng hổi của cừu hầm, dai dai của bánh mì, giòn mát của salad và lạnh ngọt của yoghurt, cắn vào một miếng thật là muốn bay lên mây xanh. Vài miếng cừu kẹp bánh, lại nhâm nhí nguộm cà phê đắng nóng hổi, thật là mỹ vị cho một ngày mưa gió lạnh teo.


Giá của bữa ăn là $33.2. Thế nào cũng có nhiều người bảo "Sao mắc thế?" Nhưng một bữa ngon miệng đáng đồng tiền bát gạo, hơn nữa đây là giá bình thường của một quán cà phê ở Melbourne này rồi. Nếu rẻ hơn, chỉ có những tiệm Take away và các quán bình dân mà thôi. Mà chất lượng của những quán này thì phải gọi là trời ơi đất hỡi, tìm ra một quán ngon như mò kim đáy bể. Nhiều bạn sang đây du học và làm việc, nhìn thấy giá tiền của những bữa ăn kiểu này đều lắ đầu lè lưỡi và phán: "Thôi về ăn phở VN cho lành, rẻ mà ngon hơn." Tôi không hiểu cái ý niệm về rẻ mà ngon của các bạn thế nào nhưng với tôi: tiền nào thì của đó. Hơn nữa đang sống trên xứ người, chả lẽ cứ mãi chui rúc "đoàn kết" trong cộng đồng mãi? Đến nỗi khi về VN, nhiều bạn cũng không biết được miếng steak thế nào là ngon, thế nào là dở, mà đấy còn là nhiều người đã học qua khóa nấu ăn chuyên nghiệp đấy nhé. 

Tôi lại lang thang đến hiệu sách Dymock ưa thích nằm trên đường Collin. Hiệu Sách này tuy có hơi mắc hơn 1 vài hiệu sách nhỏ nhưng về độ đầy đủ thì có lẽ không thua nơi nào. Vì hôm qua mới mua hết $160 tiền sách nên tự dặn lòng không mua nữa, đợi tuần sau. Nhưng mà khó khăn làm sao giữa bao nhiều sách về nấu ăn và ẩm thực hay thế này, thế là lại mua cho một quyển rất hay và tiện: "Bread". Còn hay và tiện thế nào thì chờ hôm nào viết một bản đánh giá sách đã nhé. Bây giờ thì sau bữa cơm ngoài quán ngon lành là một bữa tối với nồi canh khoai mỡ đang sôi trên bếp. Thế thì được gọi là cân bằng tây và ta đấy :D


21.7.11

Những bản nhạc buồn

Ánh nắng buổi chiều tà vàng vọt trải dài trên những con phố nhỏ mùa thu. Ánh nắng như nhuộm cả không gian bằng màu vàng buồn bã của mình - màu vàng của chia ly và nước mắt. Ánh nắng hắt qua khung cửa sổ nhỏ - nơi mà cơn gió nhè nhẹ mùa thu cứ chốc chốc lại thổi qua làm rung lên chiếc chuông gió treo trên cao. Nơi ấy phát ra tiếng nhạc....

Chiều tắt nắng, bóng tối bao trùm tất cả. Thành phố lên đèn, những ánh đèn rực rỡ đô hội đầy khao khát. Ánh đèn đường vàng ấm áp trên khu phố vắng. Những bóng người vút qua đường 1 cách vội vã trong màn đêm đầy thách thức. Họ đi đâu? Họ về đâu? Họ dừng lại bên dưới khung cửa sổ trắng lấp lánh ánh đèn. Vì nơi ấy phát ra tiếng nhạc...

Trăng lên cao, ánh sáng nhè nhẹ trải dài trên màn đêm bí ẩn. Đâu đó có tiếng mèo kêu trong đêm nghe não nề. Đêm về khuya, thành phố rực rỡ bắt đầu say giấc nồng. Lạch cạch tiếng xe đạp vang lên trên con đường nhỏ ven bờ sông của những cuộc đời buồn bã bươn chải trong dòng đời tăm tối. Xe đạp dừng lại nơi có khung cửa sổ cao cao bên trên. Nơi ấy phát ra riếng nhạc...

Âm thanh cứ réo rắt... rồi lại du dương... dồn dập rồi lại hòa nhã... tất cả những chuỗi âm thanh cứ phát ra mãi. Nó như cơn lốc xoáy cuốn theo tất cả... những nỗi buồn... niềm vui... khát vọng... tình yêu... hận thù... ánh sáng và cả bóng tối... Âm thanh của những bản nhạc buồn như không bao giờ dứt, cứ mãi lập đi lập lại như một điệp khúc buồn bã đầy nuối tiếc.

Những ngón tay trên phím đàn cứ nhẹ nhàng gõ những nốt nhạc trong vắt như pha lê nhưng lại chìm vào đêm tối như vì sao lấp lánh trên cao. Xinh đẹp nhưng lẻ loi, cô độc. 

"Dải ngân hà đẹp quá."

"Dải ngân hà đẹp, nhưng những ngôi sao của nó thì vẫn cô độc quá."

...

"Nỗi buồn phải chăng là nước mắt?"

"Niềm vui phải chăng là nụ cười?"

...

Thứ âm thanh não nề cứ mãi trôi theo cơn gió, chìm vào không gian u tịch. 

"Bản nhạc nào thật sự dành cho ta?"

 ...


13.7.11

Bước chân

Trên tuyết trắng, tiếng bước chân lạo xạo, để lại những dấu sâu trên nền trắng lạnh lẽo... máu đỏ loang lên... màu đỏ nóng ấm lan trên tấm vải trắng buồn bã...

Lối mòn nhỏ xuyên qua rừng bulô thân trắng và lá xanh ngắt, những cơn gió nhè nhẹ thổi. Thoảng đâu đây chút hương đồng nội, hương của những đoá hoa vàng trải trên những thảm cỏ xanh còn ướt sương đêm. Một chiếc lá rơi xuống... nhè nhẹ... nhè nhẹ xoay giữa không trung... chiếc lá chạm đất... Rừng bulô chìm dần trong chiều tà, rồi chỉ còn một màu đỏ như máu. Những cơn gió lạnh luồn qua kẽ lá. Những cơn bão lá đỏ xoáy tít trên bầu trời xám một màu mây tối.


Dòng suối chảy qua khu vườn nhỏ của ngôi nhà trắng trên đồi cao... róc rách... róc rách... Những con cá tung tăng dưới làn nước trong vắt như pha lê, chốc chốc nhảy lên làm bắn tung những giọt nước... lấp lánh... như những hạt pha lê trong ánh nắng ban mai.

Mặt trời trắng rọi những tia nắng ấm yếu ớt qua những đám mây của mùa đông, ánh lên trên tuyết thứ ánh sang kì diệu làm chói mắt. Thứ ánh sáng yếu ớt của cánh đồng tuyết lại có thể làm ta không thấy gì sao? Kỳ lạ.

Lạo xạo... lạo xạo...

Bước lên những dấu chân. Con đường này là gì và tại sao?

Rồi như cái ấm áp mùa xuân chợt thoáng qua trong phút chốc. Mùi của hoa oải hương trồng trước nhà, hương nắng mới trên những bộ quần áo đang mắc trên sào, những cắi nắm tay ấm áp đến lạ, và nụ cười như ánh nắng ban mai ngày xuân.

Những suy nghĩ đảo điên... ta đang đi đâu?

Bóng tối chợt ập về. Tất cả, như viên pha lê rơi vỡ trên nền nhà. Những mảnh vỡ lấp lánh cứa vào tay... máu chảy ra...

Rồi những vì sao xuất hiện giữa bầu trời mùa hè trong vắt không một gợn mây. Khó ngủ quá! Tiếng ếch kêu từ cái ao nhỏ có những lá bèo xanh và những nụ sen mới hé; tiếng ve từ rừng cây bulô xanh ngắt dưới chân đồi; tiếng dế réo rắt từ bụi hoa hồng đỏ đang nở trong khu vườn lát sỏi. Đêm mùa hè như không ngủ. Cố gắng bịt tai lại nhưng vẫn không thể ngủ được.

Con đường của ta...

Những khóm hoa tú cầu tím rịm, đỏ hồng, xanh ngắt đung đưa trong cơn gió bên cạnh ao nước xanh rì màu lá. Nước trong vắt, nhìn vào như tấm gương của thiên nhiên đang phản chiếu hình ảnh của giả tạo và lừa dối.
Tất cả là lừa dối... duy có 1 điều là thật...

Cơn mưa thu nặng nề trên những tán lá. Lạnh.

Thức giấc nửa đêm chợt thấy lòng cô quạnh. Buồn quá! Thứ ánh sáng lấp lánh trên nền trời sao cô độc quá. Ngồi trong phòng khách tối tăm, chỉ có thứ ánh sáng lung linh từ bầu trời hắt qua khung cửa sổ, những cái bóng cứ chập chờn, đêm không ngủ như dài hơn.

 

Bước nhẹ nhàng trên bãi cỏ non xanh rì. Tiếng chim kêu, tiếng ếch, tiếng ve, tiếng dế, tiếng róc rách của dòng suối, tiếng xào xạc của gió thổi qua những tán cây, tiếng bước chân trên cỏ, trên đất mềm; tất cả như bản giao hưởng giữa đêm dài.

Ta đi đâu? Ta về đâu? Con đường nào dành cho ta?

Mặt hồ buổi sớm mai tĩnh lặng quá. Những con thiên nga trắng toát nhẹ nhàng buông mình trên mặt nước. Chốc chốc, những giọt sương rơi làm lan toả những vòng tròn trên mặt hồ xanh biếc. Những con gọng vó thả mình trôi trên làn nước mát.

Rồi bỗng chốc, những hạt tuyết trắng rơi nhè nhẹ. Mặt hồ đóng thành băng, mặt băng trắng xoá, lấp lánh như gương. Những con thiên nga không kịp bay lên, chấp chới, rồi chìm vào giấc ngủ vùi.
Đứng giữa ngã ba đường, dừng lại suy nghĩ. Những dòng duy ngẫm mênh mang trôi mãi như không có điểm dừng. Chọn bên nào? Hay sẽ quay về nơi xuất phát?


Nhẹ bước chân trần trên cỏ. Đâu đây nghe tiếng dương cầm du dương. Bài gì nhỉ? Không biết. Chỉ biết ngồi hàng giờ lắng nghe tiếng nhạc rồi nhìn mãi lên bầu trời sâu thẳm. Đẹp tuyệt vời.

Có thể nhanh như con chim ruồi đập cánh? Hay nhẹ nhàng như con bướm vừa thoát khỏi kén nhộng? Hay chỉ có thể xơ xác như những chiếc lông vũ đen của bầy quạ để lại bên bìa rừng?

Lối mòn...

Về đâu...?

Đi trên những dấu chân để lại... cho đến khi nào... tìm thấy...

.